Lần đầu biết đợi
Tôi đến sớm mười lăm phút. Em đến đúng giờ. Suốt nhiều năm sau, mỗi lần đi ngang chỗ hẹn, tôi vẫn nhớ mười lăm phút ấy — khi cả thành phố dường như đang sắp xếp để một người xuất hiện.
MỘT THÀNH PHỐ. NGÀN NỖI NHỚ.
Hà Nội...
Có những nơi, dù đi xa bao lâu,
lòng vẫn muốn trở về.
Có một Hà Nội không nằm trên bản đồ.
Nằm trong tiếng rao xa, trong một cái nắm tay,
trong những ngày ta chưa biết mình sẽ nhớ.
TRANG 01 — HÀ NỘI, NGÀY ẤY
Những mái nhà nép vào nhau. Một vòng xe chầm chậm. Thành phố giữ lại những điều nhỏ bé mà chúng mình đã vô tình đi qua.

Cánh cửa khép hờ như vẫn chờ ai trở lại. Ta đi qua, tự dưng muốn bước khẽ hơn.

Ngày ấy, quãng đường về nhà dài vừa đủ để kể hết một câu chuyện. Bây giờ, chỉ muốn đi chậm như thế một lần.

Có những buổi chiều chỉ cần nghe tiếng bát đũa là biết mình đã về đến nơi.

Gió ngoài sông thổi qua vai áo. Có những chuyến đi, điều nhớ nhất lại là đoạn đường trở về.

TRANG 02 — MÙA THU VÀ HƯƠNG CỐM
Gửi tháng chín,Hà Nội vào thu, hương cốm len qua từng góc phố. Có những điều tưởng đã quên, vậy mà chỉ một cơn gió heo may cũng đủ khiến lòng người nhớ lại.
Nhớ gói cốm mở trên bàn. Nhớ câu mẹ dặn ăn chậm thôi. Nhớ một tối trở về, mùi hoa sữa ở đầu ngõ làm mọi dự định bỗng dưng chậm lại.

MỘT THỨC QUÀ, MỘT MÙA NHỚ
Từ những chiếc bánh cốm trong lễ ăn hỏi, lại nhớ một thức quà khác: cốm tươi. Nghĩ đến làng Vòng, tôi nghĩ đến những hạt cốm nằm yên trong lòng lá. Một thức quà không dành cho vội vã. Chỉ một nhúm nhỏ, mà đủ giữ một buổi chiều ở lại.
TRANG 03 — HÀ NỘI VÀ NHỮNG MỐI TÌNH

Tôi đến sớm mười lăm phút. Em đến đúng giờ. Suốt nhiều năm sau, mỗi lần đi ngang chỗ hẹn, tôi vẫn nhớ mười lăm phút ấy — khi cả thành phố dường như đang sắp xếp để một người xuất hiện.
Chúng mình từng chọn đường vòng để được nói thêm vài câu. Đến lúc không còn đi cùng nhau, tôi mới biết con đường ngắn nhất về nhà cũng có thể dài đến thế.
Lời hẹn ở quán cà phê còn nguyên trong một tin nhắn cũ. Mùa sau đến rồi đi. Tôi đã thôi chờ, nhưng đôi khi vẫn chọn chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Không phải người từng thương nào cũng cần gặp lại. Có người chỉ nên ở trong một buổi chiều đẹp, khi câu chuyện còn dang dở và cả hai vẫn mỉm cười.
TRANG 04 — NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ
Có những người bạn, nhiều năm chẳng gặp. Nhưng chỉ cần ngồi lại bên nhau, câu chuyện vẫn bắt đầu như thể mới hôm qua.
Chiếc ghế nhựa thấp, cốc trà còn đá, đứa nào cũng nói mình chỉ ngồi một lát. Rồi đèn phố bật lên. Chúng mình vẫn chưa kể xong chuyện hồi đi học.
Đi xa mới hiểu: nhớ một thành phố, đôi khi là nhớ những người từng khiến mình không muốn về sớm.
Chỗ cũ. Có mặt là được.
TRANG 05 — HÀ NỘI TRONG NỖI NHỚ
Vài tấm ảnh, vài dòng ghi vội.
Để một ngày mở ra, còn nhớ mình đã thương thành phố này như thế nào.

Cà phê nguội, phố vừa lên nắng.
Câu chuyện cũ còn ấm trên bàn.
Người ta có thể rời Hà Nội, nhưng đôi khi Hà Nội chẳng chịu rời khỏi lòng người.
Một chiều đông, tôi pha trà đặc hơn thường lệ. Bên ngoài cửa sổ là một thành phố khác. Bên trong tiếng nước sôi, bỗng nghe lại căn bếp nhà mình.

Trong ký ức, mặt hồ vừa tạnh.
Một khoảng trời đủ để nhớ một người.
Những trang viết là sáng tác cho cuốn nhật ký này. Ảnh minh họa Hà Nội không được trình bày như tư liệu của một thời điểm lịch sử hay những nhân vật trong câu chuyện.
TRANG 06 — LỜI NHẮN GỬI HÀ NỘI
Một người chưa kịp chào. Một góc phố muốn về.
Hay đơn giản là: Hà Nội ơi, mình nhớ.